Lão thái giám Hoàng Cẩm này quả là có bản lĩnh, mới ra ngoài không bao lâu đã xách hai hộp thức ăn, bước nhanh như bay mà về, mặt không đỏ, hơi không gấp, hộp thức ăn trong tay vững như Thái Sơn, không hề rung lắc.
“Chân quân, bữa tối đến rồi.”
Hoàng Cẩm bước vào đại điện, bước chân chậm lại, khẽ bẩm báo, chỉ sợ làm kinh động Gia Tĩnh đế đang xem tấu sớ.
“Tốt, bày lên, bày lên đi, trẫm đói không chịu nổi nữa rồi. Rượu đâu, có mang đến không?” Gia Tĩnh đế vẫy tay thúc giục.
“Mang đến rồi, mang đến rồi ạ. Chân quân đã dặn, lão nô nào dám quên.” Hoàng Cẩm vừa nói vừa lấy một vò rượu điêu khắc hình rồng tinh xảo từ trong lòng ra, “Rượu đã được hâm nóng, lão nô sợ gió lạnh bên ngoài làm nguội mất nên mới cả gan ủ trong người.”
