“Diệt Oa bốn vạn ư?! Sao có thể chứ, tuyệt đối không thể nào! Chuyện này chắc chắn không phải là thật, tuyệt đối không phải!”
“Sao có thể được! Diệt Oa bốn vạn! Tận bốn vạn đấy! Khoác lác thế này thì trâu cũng bị thổi bay lên trời mất!”
“Đại Minh ta lập quốc hơn trăm năm nay, biết bao danh tướng danh soái mà chưa từng có ai diệt được nhiều Oa khấu đến vậy. Diệt Oa bốn vạn, bọn chúng cũng thật dám khoác lác! Sao không nói thẳng là bốn mươi vạn luôn đi!”
“Tô Châu tri phủ Thượng Duy Trì và Chu Bình An, hai tên to gan lớn mật này lại dám báo tin thắng trận giả! Đúng là ăn gan hùm mật gấu rồi! Vì thăng quan phát tài mà đến chút thể diện cũng không cần nữa!”
Trên bàn ăn, các quan viên sững sờ trong giây lát rồi nhao nhao lên chất vấn, chửi bới, không một ai tin vào nội dung của tiệp báo.
