Đột nhiên, La Luân nhận được tin báo từ đồng đội, biết lại có một nhóm người nữa đang tiến vào Tuyết vực, ánh mắt sắc bén của hắn lập tức trở nên lạnh buốt như con dao cong đeo bên hông.
“Lại đến nữa à? Mấy tên này đúng là không sợ chết chút nào.”
“Tôi biết rồi, cứ để tôi xử lý đám này.”
La Luân rít một hơi cuối cùng từ mẩu thuốc lá, rồi ném xuống đất, dẫm chân lên dập tắt.
La Luân mở cửa xe: “Đi thôi, cừu đến rồi!”
