Trong tình cảnh đó, Nguyệt Linh lại đang ở Lạc Phong thành, nơi tai vách mạch rừng, đông người phức tạp, ra tay giết nàng liệu có mang đến phiền phức gì chăng?
Thế nhưng nghe Dạ Kiêu nói vậy, trong mắt Quy Hồn Nhất Đao lại xẹt qua một tia trào phúng.
"Tại sao phải đợi? Kẻ mà ta muốn giết, cho dù trốn ở chân trời góc bể, một khi đã bị ta khóa chặt thì chắc chắn phải chết... Nếu bọn chúng đã chọn Lạc Phong thành, vậy hãy để Lạc Phong thành trở thành nơi chôn thây của bọn chúng đi! Dẫn đường!"
Nghe Quy Hồn Nhất Đao bá đạo tuyên bố, trong lòng Dạ Kiêu không khỏi cảm thán...
Phải rồi... Ta sao có thể dùng tư duy của đám thích khách tầm thường để đo lường Quy Hồn Nhất Đao cơ chứ...
