Tiểu Phúc vọt đến bên cạnh Mặc Thất, nắm lấy tay hắn, định truyền nội lực sang.
Nhưng thương thế của Mặc Thất quá nặng. Việc gắng gượng đến giờ, lại còn dặn dò nhiều như vậy đã rút cạn chút sức lực cuối cùng của hắn.
Có lẽ từ sau cái chết của Lưu Quang, trong lòng hắn đã nảy sinh tử chí.
Nếu không phải nỗi kinh hoàng mà người áo xám gieo rắc quá lớn, bao trùm lấy tâm trí, thì Mặc Thất đã chẳng bỏ chạy.
Nội lực của Tiểu Phúc vừa truyền sang thì Mặc Thất đã như đèn cạn dầu, tắt thở ngay tại chỗ.
