Trần Tuấn Nam suy tư hồi lâu, lại nhìn đám người phía sau Văn Xảo Vân.
Hắn có cảm giác Văn Xảo Vân dường như không hề bị đòn "công tâm" của mình ảnh hưởng.
Nghĩ đến đây, hắn đành chậm rãi xoay người, móc từ trong túi áo ra một sợi dây xích, bàn tay nắm chặt lấy phần đầu dây, sau đó quay lại nói:
"Đã vậy, ngươi đừng trách tiểu gia ta ức hiếp ngươi đấy nhé."
Tuy ngoài miệng tỏ ra cứng cỏi, nhưng trong lòng Trần Tuấn Nam vẫn có chút chột dạ. Nếu nói về "đấu trí" và "bác dịch" thuần túy, đó quả thực không phải là sở trường của hắn.
