"Nhìn xem! Túi hàng ngoại mang về khăn lụa, thế này cũng coi như đã khai mở Con đường Tơ lụa rồi nhỉ?"
Tề Hạ chằm chằm nhìn "tự" trong tay Trần Tuấn Nam, nhất thời chìm vào im lặng.
Chương luật sư và Trịnh Anh Hùng đứng phía sau cũng bước tới nhìn chữ "cân" này, đầu óc dần trở nên rối rắm.
Bởi lẽ, bọn họ mang máng nhớ rõ ban đầu "tự" trong tay Trần Tuấn Nam vốn là chữ "soái".
Giờ đây không những chẳng phải chữ "soái", mà trái lại còn bị mất đi một nửa. Trần Tuấn Nam đánh mất nửa "tự", cớ sao lại vui vẻ đến thế...?
