“Mau đi!”
Hạ Ảnh biến sắc, tay áo vung lên, toàn thân bị một mảng sáng xám bao phủ, cuốn theo từng luồng khí lưu, cấp tốc bay về hướng Phí Tuyền Cốc.
Thấy vậy, Triệu Thăng hóa thành kiếm hồng, theo sát phía sau. Bảo Ngọc Nhi cũng đạp lên một tấm khăn lụa hồng, rời khỏi mặt đất, ngự không đuổi theo.
Ba mươi dặm đường thoáng chốc đã qua.
Khi ba người sắp đến rìa Phí Tuyền Cốc, tiếng gầm thê lương của Hạ Ảnh đột nhiên truyền đến: “Tránh ra!”
