“Phải, phải lắm,”
Lão lí chính vội vàng gật đầu, trong đôi mắt đục ngầu thoáng hiện nét kinh hãi: “Hắc Địa Mẫu! Người già trong trại từng nhắc đến danh hiệu này, bảo rằng tuyệt đối không thể trêu chọc!”
“Mấy ngày trước đại họa ập đến, trong trại có một gã trai trẻ chạy thoát ra được, toàn thân đẫm máu, điên điên dại dại, miệng thốt ra toàn những lời lẽ dọa người. Dân làng sợ hắn mang tai họa đến nhưng lại chẳng dám bỏ mặc, thế là... thế là đành trói hắn lại, nhốt tạm trong gian chái nát ở miếu Sơn thần ngoài làng, mỗi ngày đưa chút thức ăn cầm hơi.”
“Hắc Địa Mẫu?” Lý Diễn chau mày, “Dẫn đường!”
Ngôi miếu Sơn thần hoang phế, xiêu vẹo như muốn sập.
