Mọi người thấy Lục Trầm và Đỗ Tĩnh Triết bái sư thành công, ai nấy đều động lòng, đang định tiến lên thì bị Bạch Dã ngăn lại.
“Tình thầy trò không câu nệ danh phận, các ngươi nếu nhớ ơn dạy dỗ hôm nay thì có thể gọi ta một tiếng thầy. Nếu không nhớ… thì đừng trách ta vô tình! Kha kha kha…”
Mọi người sững sờ, sự cảm động ban nãy lập tức biến thành nỗi sợ hãi, bọn họ suýt nữa thì đã tưởng Bạch Dã là người tốt.
“Được rồi, các ngươi tranh thủ thời gian làm quen với khí huyết võ đạo. Đợi khi đã quen thuộc rồi, tất cả đều phải vào trong thành làm bia đỡ... à không, vào trong thành thu hút người máy. Hai người một nhóm, chia nhau ra, cố gắng dụ đi càng nhiều người máy càng tốt.”
Nói xong, Bạch Dã mặc kệ vẻ ngơ ngác của mọi người, xoay người rời đi.
