“Đừng sợ, thành chủ nói đúng, tệ nhất cũng chỉ là một chữ chết mà thôi. Sống sót đến tận bây giờ, chúng ta đã may mắn hơn những người đã chết trước đó quá nhiều rồi. Chúng ta đã trở thành Huyễn Thú sư, có được sức mạnh, có thực lực để phản kháng, lẽ nào còn không bằng những người bình thường kia sao? Muốn đánh thì đánh, chúng ta không sợ.”
Tiền Văn Hạo gầm lên, vung nắm đấm, lớn tiếng nói.
“Lũ quái vật kia đều bị chúng ta đánh lui, nữ vương tóc bạc cũng bị thành chủ tiêu diệt. Chặn được đợt tấn công đầu tiên thì chúng ta cũng sẽ chặn được đợt thứ hai, đuổi lũ chuột đó về lại lòng đất, chui về lại cống rãnh hôi thối.”
Hùng Bách Xuyên cũng hô hào.
“Chiến! Chiến! Chiến!!”
