"Thằng ranh, mày có gan!" Uy áp vừa tan, Triệu Đức Trụ lập tức bò dậy, vội vàng gọi điện thoại.
Cuộc điện thoại đó, Triệu Đức Trụ gọi trong nước mắt lưng tròng, giọng điệu vừa oan ức vừa tức tối.
Không lâu sau, hắn cúp máy rồi cười phá lên.
"Tao nói cho chúng mày biết, bố tao sắp đến rồi, khôn hồn thì xin lỗi ngay còn kịp, nếu không..."
Một luồng uy áp mạnh mẽ lại xuất hiện, lần này là do Lâm Mặc phát ra.
