“Ngươi... ngươi...”
Tưởng Triều Sơn há miệng, muốn kêu lên nhưng chỉ có thể phát ra tiếng thở khò khè, máu tươi trào ra từ khóe môi.
Sự gian tà và hưng phấn trong mắt hắn lập tức bị thay thế bởi nỗi kinh hoàng.
Thế nhưng, chưa đợi hắn kịp phản ứng, nàng đã rút ngân trâm ra, lại một lần nữa hung hăng đâm vào tim hắn.
Tưởng Triều Sơn trân trối nhìn gương mặt tuyệt mỹ nhưng lạnh như băng sương trước mắt, sức lực trong cơ thể nhanh chóng tiêu tán, mềm nhũn đổ gục xuống, co giật vài cái rồi tắt thở.
