Tu sĩ kia đối mặt với lời của Cừu Vô Đức, lộ ra vẻ mặt kinh hãi: “Cừu quản sự, ngươi… ngươi muốn chọn cái gì?”
Cừu Vô Đức nhìn tu sĩ nọ, khẽ mỉm cười nói: “Ta thấy cả người ngươi ô trọc, linh khí không thuần, có lẽ thiên tài địa bảo và pháp bảo trong tay ngươi đều đã không dùng được nữa, nhưng không sao cả.”
“Mỗi người chỉ cần còn sống thì đều có một mặt chân thật và thuần khiết nhất. Và chỉ có mặt chân thật, thuần khiết nhất đó mới xứng đáng làm quà mừng cho đại điển thu đồ của Âm Đức tông, chúc mừng đệ tử mới của tông ta.”
Lời này vừa thốt ra, mọi người đều sững sờ. Chân thật nhất, thuần khiết nhất? Thế nào mới gọi là chân thật nhất, thuần khiết nhất?
Tu sĩ kia nghe xong trong lòng cũng vô cùng hoang mang, đồng thời một dự cảm chẳng lành dâng lên. Nhưng còn chưa kịp hỏi thế nào là chân thật nhất, thuần khiết nhất thì Cừu Vô Đức đã vươn tay ra, tóm lấy đầu gã.
