Ninh Nhật khẽ mở to mắt, ngây như phỗng, đầu óc ong ong.
Cả người hắn chết lặng.
Điều khiến hắn càng thêm choáng váng là trên bầu trời vẫn liên tục vang vọng câu nói kia: “Khắc ghi Cha ngươi trước khi chết tiên tôn, hà cử đạo thành.”
Đây rõ ràng là muốn ép tất cả mọi người phải khắc cốt ghi tâm tôn hiệu này.
Nghe âm thanh như toàn phục thông cáo kia, Ninh Nhật mặt mũi đờ đẫn —— Đây có thể làm tôn hiệu của tiên tôn sao?! Trước khi đặt tôn hiệu cho ta không thể xác nhận với ta một tiếng được à? Cái gì gọi là Cha ngươi trước khi chết tiên tôn? Ngươi tùy tiện chọn hai chữ ghép thành một tôn hiệu chẳng phải còn tốt hơn cái này sao? Ngươi gọi ta là Vị Mệnh Danh tiên tôn, Tân Kiến Văn Bản Đương tiên tôn cũng còn tốt hơn cái này!
