Nghe thì có vẻ huyền hoặc, nhưng Lý Duy dám cá rằng, mộc mâu đẽo gọt từ những cái cây chất lượng một sao này ít nhất cũng phải đạt chất lượng hai sao trở lên. Kể cả dùng để xây dựng nhà cửa hay làm bất cứ việc gì khác cũng thế.
Quan sát bốn phía một lát, Lý Duy quả quyết đi vòng. Hắn lượn một vòng rõ lớn, vượt qua đầu bên kia của sườn núi, băng qua đường, rồi tiến lên một sườn dốc thoạt nhìn chẳng có gì khác biệt. Cảm giác ở nơi này đã dễ chịu hơn đôi chút, hơn nữa tại đây còn có một gốc đại thụ, tuyệt đối đạt chất lượng một sao.
Lý Duy cảm thấy dẫu chỉ ngồi hóng mát dưới gốc cây này thôi cũng đã là một trải nghiệm vô cùng tuyệt vời rồi.
Hơn nữa, chốn này đã râm ran tiếng chim hót cùng vô số loại côn trùng đang bận rộn ngược xuôi. Không khí trong lành hơn hẳn, nhiệt độ cũng ấm hơn vài độ so với nơi quỷ quái vừa rồi.
Đương nhiên, Lý Duy cũng chẳng dám lơ là. Dọc đường đi hắn vô cùng cẩn trọng, không những phải để mắt tới bầu trời và bốn phía xung quanh, mà còn phải đề phòng cạm bẫy cùng các loại rắn rết, độc trùng.
