“George, ngươi vừa mới về, sao không đi nghỉ ngơi?”
Từ phía đối diện, bóng dáng lão John chậm rãi bước tới dọc theo thành tường, cũng trong trạng thái toàn thân vũ trang, bì giáp, cung tiễn, thiết mâu đều mang theo đầy đủ.
Không còn nghi ngờ gì nữa, chẳng riêng gì Lý Duy đang giữ vững cảnh giác và tìm kiếm cơ hội. Nếu trong một đêm thế này có kẻ địch lai phạm, hoặc có dã thú đến phá hoại mùa màng, thì đây chính là thời cơ tuyệt vời để kiếm bộn điểm cống hiến. Nhằm cạnh tranh vị trí gia chủ vào tháng sau, đám người này đúng là Bát Tiên quá hải, mỗi người một vẻ phô diễn thần thông.
“Thúc thúc, ta hơi khó ngủ, nhân tiện ra xem thử mấy ruộng lúa mì kia. Tháng sau là có thể thu hoạch rồi, nhưng càng vào lúc này lại càng không thể lơ là.”
Lý Duy đáp lời cực kỳ khéo léo. Dù sao bây giờ trong nhà cũng chỉ có mình hắn là nông dân ba sao, mảng nông điền này hắn nắm quyền ưu tiên tuyệt đối. Trừ phi hắn bị đào thải, bằng không đừng kẻ nào hòng nhúng tay vào.
