“Đại nhân, ta thấy không ổn. Hiện giờ sắc trời đã muộn, địch trong tối ta ngoài sáng, làm vậy thật sự quá thiếu khôn ngoan!”
Lần này ngay cả Clyde cũng không nhịn được lên tiếng khuyên can. Tiểu tử nhà ngươi đừng có ngông cuồng quá, làm gì có chuyện trời sắp tối, tình hình địch còn chưa rõ ràng mà đã đòi chủ động xuất kích?
Phái một trinh sát đi thì còn nghe được, ta thấy ngươi mới là kẻ thích hợp làm trinh sát nhất đấy.
“Ta biết, nhưng ta hiểu rõ ả nữ vu kia hơn các ngươi! Đối phương rất giỏi giở trò âm hiểm, bởi vậy nhất định phải làm như thế. Ngoài ra, thang thuốc phòng ngừa ôn dịch đã sắc xong, mỗi người uống một bát, sau đó chúng ta sẽ chủ động xuất kích, chậm trễ e rằng sinh biến!”
Lý Duy khăng khăng làm theo ý mình, ai khuyên cũng vô ích!
