Thẩm Vân Chu nhìn Đỗ Lại thản nhiên ngả lưng xuống chiếc ghế tựa trên boong tàu, đưa tay gãi gãi nách rồi còn đưa lên mũi ngửi ngửi.
Thấy lão vừa mở miệng đã nói toạc thân phận của Bạch Tượng, hắn vội vàng lén lút truyền âm cho Chu Thanh: “Hai người có phải đang bị lão uy hiếp không? Nếu bị uy hiếp thì nháy mắt cho đệ một cái!”
Đầu Chu Thanh nổi đầy hắc tuyến.
Có nói cho đệ biết thì đệ cũng đánh không lại.
Huống hồ, cho dù bị uy hiếp thật, đệ đã truyền âm rồi thì ta còn phải nháy mắt làm gì nữa? Đây chẳng phải là cởi quần đánh rắm sao?
