Khi Tiêu Mặc trở về Sương Vương phủ thì trời đã về chiều.
Ánh tà dương buông xuống, bao trùm khắp thế gian.
Trước cửa Sương Vương phủ, một người đàn ông đã trút bỏ áo giáp, mặc thường phục, tay xách một bình rượu, ngồi trên bậc thềm.
Khác hẳn với dáng vẻ đằng đằng sát khí trên chiến trường.
Lúc này, sau khi thay một bộ y phục bình thường, người đàn ông trông như một ông phú hộ, lại giống một võ phu tầm thường.
