“Thánh Giáo liên tiếp gặp đả kích, tổn thất nặng nề, bất đắc dĩ ta đành phải tái xuất. Lại vì đã đảm nhiệm chức Đường chủ ở Âm Quỳ Thành nhiều năm nên ta lại quay về đây tiếp tục.”
Triệu Đại Sơn nở nụ cười bất đắc dĩ, ai ngờ đi một vòng lại quay về chốn cũ.
Ngay sau đó, hắn nhìn Sở Trường Phong với vẻ mặt phức tạp rồi nói: “Điều ta càng không ngờ tới là, Sở phó giáo chủ, ngươi lại vẫn còn sống, mà chúng ta lại gặp nhau ở Âm Quỳ Thành. Dường như chúng ta đều đã quay về điểm xuất phát.”
Nhưng, nay đã vật đổi sao dời.
“Năm xưa, dưới sự tấn công của yêu nhân chính đạo, ta đã thất lạc với mọi người trong giáo. Sau này vì độc phát, để giữ lại cái mạng này, ta phải đi khắp nơi tìm kiếm kỳ trân áp chế độc tố, trải qua muôn vàn khổ cực mới giữ được mạng sống, bây giờ mới quay về được. Nói ra cũng là cửu tử nhất sinh.”
