Bên trong sở cảnh sát.
Lưu Lệ Lệ như cá mắc cạn, ra sức kêu cứu: “Lửa không phải do tôi đốt, là do kính lúp đốt!”
“Tiền cũng không phải do tôi lấy! Tôi thấy tiền sắp cháy nên mới lấy ra trước, tôi có thể trả lại.”
Nhân viên trị an: “Đừng giãy giụa nữa! Vô ích thôi! Toàn bộ quá trình phạm tội của cô đã bị ghi hình lại rồi! Cô không nói tôi cũng quên mất! Trong các tội danh của cô còn có tội cố ý hủy hoại tiền tệ, tội chồng thêm tội!”
“Cho cô ta xem đoạn ghi hình đi...”
