Mấy ngày tiếp theo, Diệp Thất Ngôn vẫn luôn ở trong phòng không ra ngoài.
Hắn hoàn toàn không bận tâm đến những gì người bên ngoài đang nói.
Nói cho cùng, hắn cũng không hiểu nổi mấy kẻ rêu rao hắn bị trọng thương đang nghĩ gì. Rõ ràng không có bằng chứng xác thực, vậy mà chỉ dựa vào suy đoán đã khẳng định chắc nịch như thế.
Loại người này mà ném vào hoang nguyên, e rằng chưa đi được mấy trạm đã bị lột sạch đến cả quần lót rồi.
Cuối cùng.
