Hắn ngừng một chút rồi nói tiếp.
“Cốt lõi của Huyết Tổ là một thứ gọi là huyết tâm, thứ này cần Nguyên Huyết Quý Tộc dùng toàn bộ huyết mạch để tinh luyện, ngưng kết thành. Tỷ lệ thành công cực thấp, một khi thất bại chắc chắn phải chết. Vì vậy Huyết Tổ trước nay vẫn chỉ có bấy nhiêu người. Ở Đồ Nguyệt chúng ta, số lượng có lẽ không vượt quá hai mươi. Bề ngoài thì chỉ có các nguyên lão của Cực Dục Thiên và Thái Tố Nguyên Bàn là Huyết Tổ, cộng lại là mười người, ví dụ như mẫu thân ta. Nhưng trong tối hẳn là có không ít gia chủ quý tộc che giấu thực lực, nên bọn ta đoán là không quá hai mươi vị.”
“Cảnh giới này thực ra có rất nhiều người biết, mọi người vì muốn đột phá Huyết Tổ nên đã nghiên cứu rất kỹ rồi. Sau khi Huyết Tổ ngưng tụ huyết tâm, thực lực của bản thân thực chất không hề tăng lên chút nào, vì huyết tâm không có bất kỳ năng lực nào trực tiếp cường hóa thực lực. Nó chỉ có duy nhất một năng lực, đó chính là thôn phệ.”
“Thôn phệ?” Lâm Huy thầm rùng mình, trong lòng đã có suy đoán mơ hồ.
“Đúng vậy, sau khi đánh bại đối thủ, các Huyết Tổ có thể thôn phệ tất cả mọi thứ từ tâm thần đã sụp đổ của kẻ địch, bất kể là tâm thần lực hay sức mạnh thể xác. Điều này cũng dẫn đến việc giới hạn thực lực của các Huyết Tổ hoàn toàn phụ thuộc vào số lượng cường địch mà các vị ấy đã đánh bại. Bởi vậy, các Huyết Tổ rốt cuộc mạnh đến mức nào, đó là một ẩn số, giới hạn thực sự chỉ có chính họ mới rõ.” Hồng Lăng giải thích.
