“Trước đây ta đã nghe Lương Hàn qua loa nhắc đến chuyện Chiết Dực cừ trong thư, lần này giương buồm đến đây, dọc đường tận mắt chứng kiến, mới biết con kênh này thần diệu đến nhường nào, đâu giống như trong thư hắn chỉ miêu tả qua quýt.
“Từ khi Lương Hàn nhậm chức đến nay, chỉ mới vài tháng ngắn ngủi mà huyện này, con suối này đã có một diện mạo mới như vậy.”
Ông vuốt râu nhìn bốn phía, cảm khái:
“Lão phu sống ở Giang Nam đã lâu, cũng từng xem qua không ít công trình thủy lợi, có những nơi quan địa phương khoe khoang khoác lác, nhưng khi đến thực địa khảo sát thì chẳng qua cũng chỉ là bình mới rượu cũ, lượm lặt lại của người xưa mà thôi.”
“Duy chỉ có con kênh do Lương Hàn xây dựng này, thật sự là xưa nay chưa từng thấy, giải quyết thủy hoạn một cách thần diệu, trị cả gốc lẫn ngọn, thay đổi hoàn toàn thủy văn khắc nghiệt của Hồ Điệp khê. Trước đây, Long Thành có thể xếp vào hàng ba vùng đất nghèo nàn, hiểm trở nhất Giang Nam đạo... Lương Hàn trị thủy, thật đúng là tài đoạt thiên công.”
