Âu Dương Nhung đột nhiên giơ tay, dùng tay áo lau đi những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán Tạ Lệnh Khương.
Thân thể mềm mại của Tạ Lệnh Khương lập tức căng cứng, không dám thở mạnh lấy một hơi.
Lau mồ hôi trên trán cho nàng xong, Âu Dương Nhung thu tay về, xoay người đi ra ngoài, như thể đó chỉ là một hành động thuận tay theo thói quen.
“Ngây ra đó làm gì, đi thôi. Sao lại ngốc hơn trước thế, mồ hôi chảy cũng không biết lau. Đúng rồi, mũ cho ta mượn đội một lát, dù sao ngươi cũng thúc quan rồi.”
“Ồ, được, được thôi.”
