“Sau khi ta rời đi ba hôm trước, Tam Tuệ viện còn ai ở không? Vị lương gia nữ tử đó đã đi đâu?”
“Không biết ạ, ngày huyện thái gia khỏi bệnh xuống núi thì Tam Tuệ viện đã không còn ai, đã được tăng nhân trong chùa quét dọn sạch sẽ.
Vị lương gia nữ tử đó chắc là đã xuống núi rồi, cũng không biết nhà ở đâu.”
“Được.” Âu Dương Nhung khẽ thở dài: “Sổ ghi danh vào chùa ở đâu, dẫn ta qua đó.”
“Vâng, huyện thái gia xin đợi một lát.”
