“Đàn lang đang nghĩ gì thế?”
Trên lầu hai Vân Thủy các, trước một bàn ăn cạnh cửa sổ, Ly Phù Tô đặt chén rượu xuống, gương mặt ửng hồng hơi say nhìn bạn mình, giọng tò mò.
“Không có gì.”
Âu Dương Nhung hoàn hồn, thu ánh mắt từ phía Song Phong Tiêm xa xa ngoài cửa sổ về, lắc đầu rồi cúi xuống tiếp tục ăn.
Yến Lục Lang bị món ăn cay đến hít hà liên tục, không ngẩng đầu lên, đứt quãng giải thích: “Minh… minh phủ gần đây đang bận… bận một việc lớn, liên quan đến đại kế dân sinh của Tầm Dương, nghỉ lễ cũng không rảnh rỗi.”
