Ly Dực hơi đỏ mặt: “Vương khỉ, ngươi…”
Tạ Lệnh Khương quay đầu lại, nghiêm mặt nói với Vương Hằng Chi: “Oản Oản tỷ cái gì? Đừng gọi bừa. Trước đây gọi thế nào, bây giờ cứ gọi như thế.”
Ly Dực hả hê.
Vương Hằng Chi cười gượng: “Được rồi, Tạ tỷ tỷ.”
Trong mắt Ly Dực ẩn chứa sự ngưỡng mộ, hắn cẩn thận nói:
