Tần bá nâng chén, kính Tạ Tuyết Nga và tất cả mọi người một ly.
Bùi Thập Tam Nương vừa bị ngó lơ vừa bị hớt tay trên, dường như đã nhận ra thân phận của lão giả cao lớn này, lập tức im bặt như ve sầu mùa đông, không dám tranh giành nữa.
Tư Tuệ đại sư cũng vậy, thở hắt ra một hơi, vẻ mặt không giấu được vẻ tiếc của.
Tạ Tuyết Nga cũng không để mọi người phải đợi lâu.
"Tần bá, và thưa các vị."
