Bị một cánh cửa gỗ nhà bếp cỏn con chặn lại.
Trán Âu Dương Nhung nổi đầy vạch đen.
Nhưng chút trở ngại nhỏ nhoi này, sao có thể dập tắt được lòng quan tâm, săn sóc dành cho tiểu sư muội lúc này? Sao có thể ngăn được luồng hạo nhiên chính khí đã sắp tuôn trào?
Âu Dương Nhung hét lớn về phía cửa: “Sư muội đừng hoảng, ta tới đây!”
“Sư huynh đừng…”
