Tạ Lệnh Khương bĩu môi: "Hừ, lão hồ ly, tiểu hồ ly."
Âu Dương Nhung đột nhiên chỉ tay về phía chân trời phương Đông đã hửng sáng: "Được rồi, trời sáng rồi, nên về thôi."
Nói xong, hắn quay người bỏ đi.
Tạ Lệnh Khương nhìn bóng lưng của kẻ đang cầm đèn lồng chuồn đi, che miệng gọi với theo:
"Chờ đã, không được lao tâm vì công văn nữa, ngươi về nghỉ ngơi đi."
