【Công đức: Sáu ngàn không trăm bảy mươi mốt】
Âu Dương Nhung ngồi xổm trước tiểu mộc ngư, mắt hắn dán chặt vào những chữ màu xanh vàng trên đó một lúc.
Chỉ trong khoảng thời gian hắn chú mục, chuỗi số màu xanh vàng này vẫn thỉnh thoảng lại nhảy lên, tăng thêm một chút.
Đồng thời, tiếng tiểu mộc ngư thanh thúy theo sau đó, từng đợt từng đợt vang vọng trong tòa tháp trắng tinh trống trải.
Âu Dương Nhung mặt không chút biểu cảm.
