Lý Chính Viêm nghĩ ngợi, thấy cũng chỉ có ba chén, bèn gật đầu đồng ý:
“Cũng được, Lương Hàn quả là hào sảng.”
Nhìn hắn đầy hào khí uống cạn chén thứ hai, rồi đến chén thứ ba.
Ngụy Thiếu Kỳ vốn luôn trầm mặc, chỉ nhìn chứ ít nói, đột nhiên lên tiếng:
“Sắc mặt của Lương Hàn không sao chứ?”
