Tạ Lệnh Khương nhận thấy thần thái của đại sư huynh rất bình tĩnh, giọng điệu cũng vô cùng chắc chắn.
Nàng rút kiếm đặt ngang đầu gối, lấy một chén trà lạnh từ hộp gấm trên ghế bên cạnh, đưa cho Âu Dương Nhung.
“Đại sư huynh uống chút giải rượu đi.”
“Ta có say thật đâu.”
Âu Dương Nhung bật cười, nhưng đối mặt với mỹ nhân áo đỏ đang ngồi thẳng tắp, gương mặt xinh đẹp nghiêm nghị không thể xâm phạm, hắn vẫn ngoan ngoãn nhận lấy chén trà, nhấp hai ngụm.
