Yến Lục Lang ngẩn người, thay mặt những người phía sau hỏi: “Ở chỗ Tống đại nhân… vậy Tống đại nhân đâu rồi?”
“Đi rồi.” Âu Dương Nhung thành thật đáp: “Trở về kinh thành phục mệnh rồi.”
Điêu huyện thừa trăm mối không thể lý giải: “Vậy sao lại mang sắc thư của minh phủ đi mất? Chẳng phải đã bổ nhiệm minh phủ làm thị ngự sử của Ngự Sử đài… ờ.”
Lời của lão huyện thừa chợt ngừng lại, đôi mắt từ từ mở to như chuông đồng, không thể tin nổi: “Ngươi, ngươi, ngươi sẽ không phải là…”
“Vì sao lại không?” Âu Dương Nhung vẻ mặt tò mò: “Bọn họ thăng chức cho ta, lẽ nào ta nhất định phải đi sao?”
