Có lẽ là thật lòng cảm thấy vị huyện lệnh trẻ tuổi kia hậu sinh khả úy, khiến hắn nhớ lại chuyện xưa, lại giở lại nghề cũ khi mới lên chức năm nào.
Một đám quan viên Giang Châu nhìn nhau, lát sau, đều chắp tay: “Tuân lệnh, Thứ sử đại nhân cao minh.”
Vị Giang Châu thứ sử kia mỉm cười mãn nguyện.
Mà giờ khắc này, tại hậu trạch cách công đường này không xa, trong một thư phòng tối tăm.
Khắp nơi đều là mảnh vỡ của bình hoa, tủ hòm bị đập nát, mảnh vỡ của văn phòng tứ bảo và các vật phẩm cống nạp khác, còn có chậu cây cảnh đổ nát… một mảnh hỗn độn.
