Mấy năm trước trong trận đại chiến với Khế Đan, tâm mạch của Triệu Vân Đình đã bị tổn thương.
Nếu không nhờ một thân công lực hùng hậu cùng lượng lớn thuốc bổ để giữ lại nguyên khí, e rằng ông đã sớm không còn trên cõi đời này.
Những năm gần đây, Triệu Vân Đình sống ẩn dật, rất ít khi ra tay, chính là vì sợ vết thương cũ tái phát.
Nhìn người cha già mặt đã vàng như giấy, Triệu Thải Vi biết, ông đã hao hết chút sức lực cuối cùng.
Dù nàng vốn lạnh lùng như băng sương, giờ phút này cũng không khỏi ướt nhòa khóe mắt.
