"Triệu đại soái?! Trấn Bắc quân?!”
Hồ Văn Quý mừng rỡ. "Tỷ phu, ta đã nói rồi mà, không có lửa làm sao có khói! Bên ngoài đồn đại thần kỳ như vậy, Lâm tướng quân chắc chắn đã đánh cho cả hai quân phải tâm phục khẩu phục rồi!!"
"Sao có thể như vậy... Lâm Tiêu đó chỉ bằng sức một mình mà thật sự hàng phục được Triệu Vân Đình kinh qua trăm trận sao!?" Phùng Ngọc Chương cảm thấy da đầu tê dại, lảo đảo lùi lại một bước, sự thay đổi của cục diện đã hoàn toàn vượt quá sức tưởng tượng của hắn!
"Cô phụ, vẫn nên mau chóng điều động quân giữ thành đi nghênh đón Triệu đại soái thôi!" Hồ Tâm Di thúc giục: "Nếu để Trấn Bắc quân hiểu lầm, cho rằng quan binh Ngạc châu chúng ta là đồng đảng của Bạch Vương, vậy thì sẽ xảy ra chuyện lớn đó!”
Phùng Ngọc Chương toàn thân chấn động, nghĩ đến cảnh Triệu Vân Đình có thể dẫn đại quân công thành, sắc mặt hắn trắng bệch như tờ giấy! Dù sao cũng chỉ là một kẻ đọc sách, chưa từng cầm qua đao kiếm, đối mặt với vị Đại Càn danh tướng lừng lẫy mấy chục năm này, hắn hoàn toàn hoảng loạn!
