Lâm Tiêu lộ vẻ trầm tư, hớp một ngụm trà.
Hoa Lộng Ảnh ở bên cạnh sốt ruột muốn chết, chỉ hận không thể nói giúp lâu chủ vài câu, nhưng phận mình nhỏ bé, lời nói không có trọng lượng, lỡ nói sai lại hóa vụng về.
“Lâu chủ, không biết nàng có từng nghe qua một câu tục ngữ chưa?”
Lâm Tiêu nói đầy thâm ý: “Trên đời này, những thứ cho không lại chính là thứ đắt giá nhất.”
“Nàng đã không cần công danh lợi lộc, cũng không muốn rửa sạch thân phận của mình, vậy muốn gia nhập hàng ngũ của Trấn Bắc quân, rốt cuộc là mưu cầu điều gì?”
