Đồ Nhã vừa thấy Trấn Bắc quân sắp xuất quân toàn bộ, vội vàng nói: “Lâm tướng quân! Cát Luân khả hãn chỉ muốn gặp riêng ngài thôi!!”
Lâm Tiêu cười phá lên: “Hắn là cái thá gì! Cũng dám đòi hỏi với ta!?”
“Thứ không giành được trên chiến trường, lại vọng tưởng đạt được bằng đàm phán sao? Đầu óc bị lừa đá rồi à!?”
“Còn Đại Tát Mãn của các ngươi nữa, ai cho lão cái mặt mũi đó, dám nói có thể giữ được mạng cho Cát Luân à!?”
“Nếu ông trời có mắt, sao lại đi che chở cho một súc sinh đê tiện giết vợ hiến con chứ!?”
