Đi chừng tàn một nén hương, một quảng trường rộng lớn liền hiện ra trước mắt.
Mặt quảng trường được lát bằng bạch ngọc sáng bóng như gương. Chính giữa sừng sững một tấm bia đá khổng lồ, bên trên khắc hai chữ "Huyền Chân" với nét bút tang thương mạnh mẽ, lờ mờ mang theo cảm giác khí kình đang lưu chuyển.
Đệ tử qua lại trên quảng trường càng lúc càng đông, cứ dăm ba người tụ thành một tốp, kẻ thì luận bàn võ nghệ, người lại nhỏ giọng trò chuyện, tạo nên một khung cảnh tràn đầy sức sống.
Đệ tử dẫn đường đưa bọn họ xuyên qua quảng trường, đi tới trước một dãy nhà gỗ xếp hàng ngay ngắn ở phía đông. Y dừng lại bên cạnh căn nhà nằm ở chính giữa, bước tới gõ cửa nhè nhẹ.
Cốc, cốc, cốc.
