Lúc nãy đại sư huynh Hứa Hồng cũng đã nói với hắn những lời này, giờ đây Lưu sư huynh cũng dặn dò y hệt. Dương Cảnh nắm chặt bình ngọc, nghiêm túc gật đầu: "Đệ đã rõ, đa tạ sư huynh."
"Đi đi, chuẩn bị cho tốt." Lưu Mậu Lâm vỗ vỗ vai hắn, giục hắn mau chóng quay về chuẩn bị.
Lưu Mậu Lâm xoa xoa cánh tay trái đang đau nhức, định tìm đại một chỗ trống trên khán đài tạm thời để ngồi xuống. Thế nhưng vừa định ngồi, khóe mắt y chợt liếc thấy một bóng người quen thuộc ở cách đó không xa.
"Là Triệu Ngọc Mạn? Sao ả lại ở đây? Chẳng lẽ là vì Cảnh đệ mà đến?"
Lưu Mậu Lâm thầm nghĩ trong lòng.
