Dương Cảnh gật đầu, cẩn thận cất bình sứ đựng Uẩn Khí đan vào trong ngực áo, rồi hướng về phía Tôn Dung kính cẩn thi lễ thật sâu: “Đệ tử cáo lui, sư phụ cũng sớm nghỉ ngơi.”
Tôn Dung phất tay. Ánh mắt y dõi theo bóng lưng thẳng tắp của hắn, cho đến khi tấm mành buông xuống, bóng dáng kia hoàn toàn tan biến vào màn đêm, y mới chậm rãi thu hồi tầm mắt.
Thư phòng lại chìm vào tĩnh mịch, chỉ có ngọn đèn dầu thỉnh thoảng vang lên tiếng “lép bép” khe khẽ, hắt bóng y lên giá sách chập chờn lúc tỏ lúc mờ.
Tôn Dung bưng chén trà đã hơi nguội trên bàn lên, nhấp một ngụm. Vị đắng chát lan tỏa nơi đầu lưỡi, nhưng lại khiến những suy nghĩ hỗn độn trong y trở nên tỉnh táo hơn vài phần.“Đúng là trước đây ta đã nhìn lầm.” Y khẽ lẩm bẩm, đầu ngón tay vô thức vẽ những vòng tròn trên mặt bàn.
“Cũng may, bây giờ bù đắp vẫn chưa quá muộn.”
