Lý Thiết Vân nghe vậy liền bật cười, xua xua tay: “Dương công tử nói thế là khách sáo rồi. Vừa rồi nếu không nhờ công tử dọa cho tên tam đương gia râu quai nón kia sợ vỡ mật, khiến gã để lộ sơ hở lớn đến thế, ta muốn hạ gục gã e rằng vẫn còn phải tốn thêm không ít công phu.”
Hắn nhìn thi thể lão râu quai nón trên mặt đất, ánh mắt hiện lên vài phần cảm khái: “Nói đi cũng phải nói lại, sức uy nhiếp của Dương công tử vẫn cao tay hơn một bậc.”
“Thực lực của Lý bang chủ vốn đã vượt xa gã, lấy mạng gã chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi.” Dương Cảnh cũng mỉm cười, giọng điệu mang theo vài phần thản nhiên.
Hai người nhìn nhau cười, chút khoảng cách xa lạ trước đó đã vơi đi không ít.
Nguyên nhân chủ yếu cũng là vì Lý Thiết Vân đã chứng kiến thực lực của Dương Cảnh, biết hắn tuyệt đối không phải vật trong ao, ngày sau rất có hy vọng bước vào cảnh giới hóa kình nên mới cố ý muốn kết giao.
