Tề Khang vỗ đùi, trong mắt lóe lên tia hưng phấn: “Có cách rồi! Chi bằng huynh đi tìm Tôn quán chủ nói chuyện, nhờ ông ấy chỉ hôn cho muội và Dương Cảnh thêm lần nữa xem sao? Có Tôn quán chủ đứng ra dàn xếp, biết đâu hai đứa lại thành đôi.”
“Không được đâu!” Tề Vân vội vàng xua tay, gò má càng thêm đỏ ửng, “Lần trước muội đã từ chối trước mặt bao người, làm sư phụ mất mặt rồi, nay lại đi tìm ông ấy nhắc chuyện này, chẳng phải là tự chuốc lấy nhục sao? Tuyệt đối không được!”
Tề Khang lại nói: “Vậy thì... hay là muội chủ động đi tìm Dương Cảnh làm thân? Hắn vốn có ý ái mộ muội, dù chỉ là kéo gần quan hệ thôi thì cũng là chuyện tốt cho Tề gia chúng ta.”
Tề Vân lắc đầu nguầy nguậy như trống bỏi: “Muội là phận nữ nhi, sao có thể chủ động đi tìm hắn chứ? Truyền ra ngoài thì còn ra thể thống gì nữa.”
Tề Khang bất lực thở dài, lại đi qua đi lại trong phòng, hai mày nhíu chặt.
