Hắn không về nội thành mà đi xuyên qua một con phố, tiện tay mua vài món đồ rồi rẽ vào một con hẻm khác ở Thừa Bình phường.
Trước sân viện ở cuối hẻm có treo một tấm hoành phi đề bốn chữ “Tế Thế y quán”. Giờ phút này, trước cửa lớn y quán đã thắp đèn lồng.
Triệu Văn Chính quen cửa quen nẻo đẩy cửa phụ, đi xuyên qua quầy thuốc ở tiền đường để tiến vào hậu viện.
Cửa sổ của một gian sương phòng trong hậu viện vẫn còn hắt ra ánh đèn. Hắn đi đến trước cửa, gõ nhẹ vài cái: “Lâm sư đệ, là ta đây.”
“Vào đi.” Từ trong phòng truyền ra giọng nói có phần khàn khàn của Lâm Việt.
