Trong mắt Lâm Việt lóe lên một tia quyết tuyệt: "Đợi khi thương thế bình phục, ta sẽ chính thức rời khỏi Tôn thị võ quán! Dựa vào thiên phú thượng đẳng căn cốt của ta, còn sợ không có thế lực nào tranh giành sao?"Càng nghĩ gã càng thấy khả thi, nỗi uất ức kìm nén trong lồng ngực cũng vơi đi phần nào.
Với thiên phú của gã, phóng mắt nhìn khắp cả Ngư Hà huyện này cũng thuộc hàng phượng mao lân giác.
Tới lúc đó, chỉ cần tìm một chỗ dựa vững chắc hơn Tôn thị võ quán, hy vọng đột phá hóa kình chắc chắn sẽ lớn hơn!
Đợi đến khi trở thành cường giả hóa kình, gã sẽ quay lại xem bộ dạng hối hận của lão già kia ra sao!
Cả tên Dương Cảnh kia nữa, đến lúc đó nhất định phải cho hắn biết, ai mới là thiên tài thật sự!
