Dương An nhón gót chân, cố sức rướn cổ ngóng về phía lôi đài, cái cổ vươn dài trông hệt như một con vịt già.
Hắn có thân hình vạm vỡ nhưng vóc dáng lại chẳng cao cho cam, bị dòng người phía trước che khuất hơn nửa tầm nhìn, chỉ có thể lờ mờ nhận ra bóng dáng quen thuộc của Dương Cảnh đang đứng dưới lôi đài.
Tiếng bàn tán xung quanh vang lên không ngớt, trong đó không thiếu những lời ngợi khen thực lực siêu phàm của Dương Cảnh.
Dương An nghe vậy thì không giấu nổi nụ cười trên môi, trong lòng còn sướng rơn hơn cả việc chính mình được khen ngợi. Hắn nhịn không được bèn ghé sát vào góp chuyện: "Chứ sao nữa! Cảnh đệ nhà ta bản lĩnh lớn lắm đấy!"
Người bên cạnh liếc nhìn hắn một cái, tuy không quen biết nhưng cũng gật gù hùa theo.
