Tâm niệm Dương Cảnh xoay chuyển, thấy sư phụ hiểu rõ về Bất Hoại Chân Công đến vậy, hắn bèn lấy cuốn sách nhỏ ố vàng từ trong ngực ra.
Đó chính là nửa quyển đầu của Bất Hoại Chân Công.
Hắn nâng bằng hai tay, dâng về phía Tôn Dung: “Sư phụ, đây chính là nửa quyển đầu của Bất Hoại Chân Công, nếu người có hứng thú thì cứ xem qua một chút.”
Tôn Dung cúi đầu nhìn lướt qua cuốn sách nhỏ kia, bốn chữ “Bất Hoại Chân Công” trên bìa sách được viết vô cùng mạnh mẽ, toát ra một luồng khí tức cổ xưa.
Y lại chỉ lắc đầu, giọng điệu mang theo vài phần thổn thức: “Ngươi cất đi, thứ này không còn tác dụng với ta nữa rồi.”
